Vợ chồng tôi ngủ riêng từ khi có con gái, từ đó đến nay gần 5 năm bệnh thần kinh. Ngủ riêng cộng với bệnh yếu sinh lý và sự thiếu quan tâm của anh khiến tôi chưa một lần biết đến khoái cảm trong 5 năm qua. Tôi 33 tuổi, chồng hơn 2 tuổi, đều tốt nghiệp đại học và có công việc ổn định viem dai trang. Chúng tôi kết hôn sau 2 năm yêu nhau và đều là mối tình đầu của nhau. Thực ra khi yêu chúng tôi nhiều lần chia tay vì có những mâu thuẫn về cách sống. Anh là công tử bột, sống trong gia đình được bố mẹ làm hộ hầu như mọi việc, tôi lại quen tính độc lập thế nên thói lười nhác, ỷ lại, chỉ quen được quan tâm chứ ít quan tâm đến người khác khiến tôi khó chịu.
Cũng từ đó, tôi hầu như không còn lần nào đạt được khoái cảm khi gần chồng do ngủ riêng, thiếu tình cảm, thiếu chia sẻ. Con tôi là đứa trẻ khó nuôi, khó ngủ, cháu hầu như phải bế và quấy khóc suốt đêm trong hai năm đầu. Với lý do phải ngủ để lấy sức đi làm, chồng đòi ngủ riêng từ khi đó. Sức ép của mẹ chồng và cũng thương chồng, tôi phải chấp thuận.
Đó có lẽ là sai lầm lớn nhất của tôi. Sự đau đớn, mệt mỏi về thể xác của người phụ nữ mới sinh, sự căng thẳng, tủi thân vì phải thức đêm mòn mỏi trông con từ đêm này sang đêm khác trong khi chồng ngủ thẳng cẳng khiến tôi bị rơi vào stress. Dù vậy, tôi chỉ dám âm thầm khóc. Giờ nghĩ lại, tôi thật ngu ngốc vì không biết thương thân, không lôi chồng vào cuộc trông con chỉ vì sợ mẹ chồng.
Mẹ chồng tôi, như đa số người phụ nữ truyền thống khác, là người rất tốt, nhưng lại coi chăm con là việc của phụ nữ, không chấp nhận cho con trai thức đêm hỗ trợ con dâu. Chồng là con út, được chiều chuộng quen rồi nên cũng không có ý thức phải làm người đàn ông trụ cột, giúp đỡ vợ, chia sẻ với vợ.
5 năm trôi qua, giờ tôi vẫn thấy uất ức, sợ hãi và hận chồng khi nhớ lại khoảng thời gian đó. Có lẽ một phần vì căng thẳng, một phần vì chán nản, thất vọng với chồng đã không chia sẻ, một phần vì ngủ riêng, nên tôi nguội lạnh dần chuyện đó. Sau khi con được 2 tuổi, tôi đề nghị ngủ chung để có tình cảm. Tuy nhiên, hai vợ chồng đều ngủ riêng đã quen, chồng lại hay ngáy nên khi ngủ chung, cả hai đều thấy khó ngủ. Vì lẽ đó, sau một thời gian ngắn ngủ chung, chúng tôi lại ngủ riêng.
Giờ con gần 5 tuổi, chúng tôi đang tính có thêm đứa con thứ hai, nhưng cuộc sống vợ chồng buồn tẻ khiến tôi băn khoăn. Đây là tình trạng chung của các cặp vợ chồng sau 5-10 năm kết hôn hay chỉ vợ chồng tôi mới có đời sống tình dục và hôn nhân buồn tẻ như vậy? Sau khi kết hôn đến nay, tôi hầu như không còn nhận được món quà gì từ chồng, đi ăn uống, mua sắm hầu như tôi trả tiền, anh không động tay vào việc nhà, gần như không tham gia vào việc chăm sóc con.
Hồi mới cưới, tôi khá sốc vì dù là vợ chồng son nhưng khi đi ngủ, anh không cho ôm vì nói khó ngủ. Còn 5 năm qua, không nhớ lần gần nhất chồng ôm vợ là khi nào, có lẽ là không có. Chúng tôi ngủ riêng nên khi nào con ngủ, chồng có nhu cầu lại sang gọi hoặc tôi chủ động sang. Tuy nhiên, tần suất không nhiều lắm, mỗi tuần chỉ một, có khi một tháng vài lần. Mỗi lần gần gũi, tôi cũng phải cố gắng hỗ trợ chồng nhiều hơn là chồng giúp tôi thỏa mãn.
Song dù có cố gắng đến đâu mỗi lần cũng chỉ 3-5 phút là nhiều. Nhiều lúc, tôi chưa cảm thấy gì chồng đã "tiêu hết tiền". Lâu dần, sự lệch pha này khiến tôi lãnh cảm khi gần chồng, làm theo nghĩa vụ, không có chút khoái cảm nào. Mỗi khi có nhu cầu, tôi hầu như phải tự thỏa mãn. Sự thiếu thốn tình cảm và đời sống tình dục không như ý khiến tôi đâm ra cáu bẳn với chồng con. Điều này có lẽ cũng khiến chồng ít gần gũi tôi hơn.
Tôi không dám nói chồng đi chữa bệnh yếu sinh lý vì anh sĩ diện và coi mình bình thường, không có vấn đề gì, chỉ mua thuốc bổ về uống thôi mà anh đã khó chịu. Tất nhiên, tôi chưa bao giờ dám mở miệng chê “bản lĩnh đàn ông” của chồng, song đã bao nhiêu lần tôi ước giá như mình sống thử trước hôn nhân lâu hơn để hiểu tính cách và “bản lĩnh” của anh.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét